cô Con dâu b’ị l’i’ệ’t suốt 5 năm được bố chồng chăm sóc, yêu cầu cuối của cô khiến ông khó x’ử –

cô Con dâu b’ị l’i’ệ’t suốt 5 năm được bố chồng chăm sóc, yêu cầu cuối của cô khiến ông khó x’ử –

Tiểu Nhạn là cô gái xinh đẹp, có tính cách hoạt bát, nhí nhảnh đúng với cái tên của mình, tuy nhiên cuộc đời của cô gái lại không gặp nhiều may mắn. Năm 8 tuổi, cha Tiểu Nhạn qua đời vì bạo bệnh, để lại sau lưng khoản viện phí khổng lồ mà mẹ cô phải vay mượn khắp nơi để chi trả.

Người mẹ một mình bươn chải với 3 công việc từ bán hàng tới nấu ăn, tạp vụ để trả nợ. Tiểu Nhạn khi học hết cấp 3 cũng không đành lòng nhìn mẹ vất vả nên gác lại giấc mơ đại học để đi làm công nhân nhà máy.

– Ảnh 1.

Tiểu Nhạn gác lại giấc mơ đại học để đi làm công nhân nhà máy, trang trải tiền trả nợ cho gia đình. Ảnh minh họa: Net Ease

Năm năm sau, Tiểu Nhạn kết hôn với Tiểu Cường – chàng trai làng bên. Cũng mồ côi mẹ từ nhỏ nên Tiểu Cường rất hiểu chuyện, anh chăm chỉ làm việc và hiếu thảo với người cha đã hết mình nuôi nấng anh.

Sau khi kết hôn, bố chồng cho Tiểu Nhạn và Tiểu Cường 120.000 NDT (tương đương 430 triệu đồng) để làm vốn liếng làm ăn. Vợ chồng bàn nhau mua chiếc xe tải chở hàng thuê, từ từ kiếm tiền ổn định cuộc sống.

Cứ ngỡ hôn nhân sẽ mở ra một trang tươi sáng hơn cho cô gái trẻ từng chịu nhiều bất hạnh, thế nhưng cuộc đời lại lần nữa đẩy Tiểu Nhạn vào bi kịch.

Bi kịch ập đến
Trong một ngày mưa lớn, hai vợ chồng Tiểu Nhạn, Tiểu Cường cùng đi giao hàng cho khách. Do không quen đường cộng với mưa nặng hạt chắn tầm nhìn, chiếc xe tải của chồng cô đã lao thẳng xuống vực khi đi qua một khúc cua. Tiểu Cường tử vong tại chỗ, còn Tiểu Nhạn dù được cứu nhưng đã vĩnh viễn mất đi đôi chân của mình.

Tiểu Nhạn trở về nhà từ bệnh viện với đôi chân bại liệt, gương mặt thất thần. Từ một người vui vẻ, lạc quan, cô gái trẻ giờ đã vĩnh viễn mất đi người chồng đầu ấp tay gối và gần như không thể tự chăm sóc cho bản thân.

– Ảnh 3.

Vụ tai nạn thảm khốc đã cướp được người chồng thân yêu của Tiểu Nhạn. Ảnh minh họa: Net Ease

Tiểu Nhạn vốn không có anh chị em, mẹ cô cũng ốm yếu nên trách nhiệm chăm sóc cô bỗng nhiên thuộc về người bố chồng. Suốt 5 năm sau đó, bố chồng đã lo cơm nước, lo thuốc thang cho người con gái không cùng máu mủ.

Đối với ông, Tiểu Nhạn là người mà con trai ông từng hết mực yêu thương, cũng là người thân duy nhất còn lại trong đời. Người con dâu bất hạnh cũng coi bố chồng như người cha mà cô luôn mong mỏi có được.

Yêu cầu đặc biệt của cô con dâu
Chứng kiến bố chồng ngày một già đi, Tiểu Nhạn rất thương bố, ông đã dành nhiều thời gian chăm sóc cho cô mà không có ai để cho ông nương tựa. Tới đây, cô đã âm thầm nghĩ tới một quyết định.

Ngay sau bữa cơm, Tiểu Nhạn thủ thỉ nói với bố: “Bố ạ, con đã nhờ bố rất nhiều việc trong suốt 5 năm qua, nhưng có điều này là yêu cầu cuối cùng của con. Bố có thể đưa mẹ con về đây ở chung được không?”

Gương mặt bố chồng có chút bối rối, ông chưa hiểu ý Tiểu Nhạn là gì…

“Con muốn bố sống với mẹ con. Bố thấy mẹ con thế nào? Bố đã chăm sóc con suốt thời gian qua, mẹ con rất biết ơn bố. Bà bảo bố là người đàn ông tốt hiếm có. Bố có muốn mẹ con về đây để bố mẹ chăm sóc nhau?”

– Ảnh 5.

Tiểu Nhạn muốn bố chồng về chung sống với mẹ mình như một gia đình. Ảnh: Net Ease

Yêu cầu lạ lùng này của Tiểu Nhạn làm bố chồng trăn trở. Quả thực ông cũng có ấn tượng tốt về một người phụ nữ chăm chỉ, tốt bụng như mẹ Tiểu Nhạn, ông thấu hiểu cả những mất mát mà bà từng trải qua.

Dù cũng muốn có người ở bên cho bớt cô đơn nhưng bố chồng cũng lo lắng về những lời đàm tiếu của làng xóm. Ông nên làm gì và liệu họ có thể hạnh phúc sống như một gia đình?

tiếp theo,,,

Góa chồng 5 năm thì ngã vào vòng tay cậu trai trẻ 25 tuổi, tôi 65 mà như sống lại thời còn son. Ngày chuẩn bị về ra mắt bố mẹ chồng tương lai, người yêu hỏi mượn tạm 10 cây vàng để lo làm ăn, tôi đắn đo mãi đồng ý để rồi…
Người ta nói tuổi già là khi con người bắt đầu sống cho mình, sau những tháng năm đã từng sống vì con, vì cháu, vì xã hội. Tôi không ngờ, ở cái tuổi 65 – cái tuổi mà nhiều người đã xem như thời gian để chuẩn bị buông tay với thế giới này – tôi lại một lần nữa thấy tim mình rung động, rạo rực và… dại khờ như thời thiếu nữ.
Tôi là Hồng, giáo viên cấp ba về hưu đã 10 năm. Góa chồng năm 60 tuổi, tôi từng nghĩ cuộc sống của mình sẽ khép lại với những trang sách, chén trà và vài buổi họp mặt hội người cao tuổi. Chồng tôi – ông Minh – là người đàng hoàng, sống hết lòng với vợ con. Nhưng căn bệnh ung thư quái ác đã cướp ông đi sau ba năm chiến đấu. Ngày ông mất, tôi chẳng còn tha thiết gì chuyện đi lại hay mở lòng với ai.
Thế nhưng, định mệnh luôn có cách để kéo người ta khỏi bóng tối. Và của tôi… mang tên Quốc – một chàng trai 25 tuổi, trẻ hơn tôi đúng 40 tuổi tròn.
Tôi gặp Quốc trong một buổi học vẽ tại trung tâm văn hóa quận. Ban đầu, tôi thấy ngạc nhiên vì một cậu trai trẻ như vậy lại tham gia lớp vẽ toàn người trung niên và cao tuổi. Quốc có nụ cười hiền, đôi mắt to và sáng. Cậu thường đến sớm, sắp bàn ghế cho mọi người và trò chuyện thân thiện, lễ phép.
Tôi không nghĩ gì nhiều cho đến lần cậu tình nguyện chở tôi về vì hôm đó trời mưa to, xe tôi bị thủng lốp. Từ hôm ấy, hai cô cháu – ban đầu tôi vẫn quen gọi thế – bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Quốc kể mình là nhân viên IT, từng học Đại học Bách Khoa, nhưng đang ấp ủ mở một studio thiết kế riêng. Mê vẽ từ nhỏ nhưng không có điều kiện theo đuổi, giờ tranh thủ học lại để thoả niềm đam mê.
Cậu nói chuyện có duyên, lịch sự và đầy hoài bão. Tôi thấy mình như sống lại những ngày tháng mới yêu chồng, khi còn là cô giáo trẻ dạy văn tràn đầy nhiệt huyết. Quốc hay gọi tôi là “cô Hồng xinh đẹp nhất lớp”, và mỗi lần như vậy tôi lại bật cười, má đỏ ửng như thiếu nữ.
Chúng tôi bắt đầu đi uống cà phê sau giờ học, rồi ăn tối, rồi… Quốc tỏ tình. Cậu bảo:
– “Con biết người ta sẽ nói gì, nhưng con thật lòng. Con yêu cô.”
Tôi hoảng hốt. Tôi hơn cậu những 40 tuổi. Tôi có cháu nội bằng nửa tuổi cậu. Tôi là người phụ nữ từng có chồng, có tuổi, có nếp nhăn, có vết nám. Tôi từng nói:
– “Quốc, con đang lẫn lộn giữa sự kính mến và tình yêu thôi. Cô… không thể đâu.”
Nhưng cậu không từ bỏ. Quốc nhắn tin, gọi điện, đến nhà thăm tôi, mua thuốc bổ, dắt tôi đi khám bệnh, dạy tôi cách dùng điện thoại thông minh, đặt app giao hàng… Mỗi lần tôi yếu lòng, cậu đều có mặt.Đồ chơi cho trẻ em
Dần dần, tôi không còn chống cự nữa. Trái tim tôi đã chịu thua. Cảm giác được yêu thương, được quan tâm sau bao năm đơn độc khiến tôi mềm lòng. Tôi thấy mình trẻ lại, yêu đời. Tôi mặc váy hoa, thoa chút son mỗi khi đi gặp Quốc. Tôi cười nhiều hơn. Bọn trẻ trong nhà thấy tôi vui, cũng mừng. Nhưng tôi giấu kỹ mối quan hệ này với chúng.
Một ngày, Quốc nói:
– “Mẹ con ở quê muốn gặp cô. Con muốn dẫn cô về ra mắt.”
Tôi bối rối, nhưng trong lòng lại dấy lên một thứ cảm giác rất nữ tính – hồi hộp, e thẹn và kỳ vọng. Tôi đồng ý. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ “lấy chồng” lần nữa, nhưng với Quốc, tôi bắt đầu tin vào điều kỳ diệu.
Ngày chuẩn bị về quê Quốc, cậu đến nhà, mang theo bó hoa lớn và vẻ mặt hơi khác thường. Cậu im lặng một lúc rồi nói:
– “Cô ơi, con có chuyện này muốn nhờ.”
Tôi nhìn cậu, tim bỗng đập nhanh, linh cảm có điều gì đó không ổn. Cậu tiếp:
– “Con đang chuẩn bị mở studio. Giấy tờ thuê mặt bằng xong rồi, nhưng vẫn thiếu vốn. Con cần tạm khoảng 10 cây vàng. Vay ngân hàng thì phức tạp, mà không kịp xoay. Cô có thể giúp con… mượn tạm không? Sau này con kiếm được sẽ trả đủ.”
Tôi lặng người. Một trăm cây vàng. Con số không nhỏ. Đó là gần như toàn bộ tiền tích cóp, dành dụm cả đời tôi, cộng với phần chia của các con gửi lại để tôi dưỡng già.
Tôi không vội trả lời. Cả đêm đó, tôi không ngủ. Tôi nghĩ về ánh mắt của Quốc, về những cái nắm tay, những buổi tối trò chuyện, những lần cậu kiên nhẫn đưa tôi đi khám bệnh. Tôi cũng nghĩ về những câu chuyện tôi từng đọc, từng nghe – về những phụ nữ lớn tuổi bị lừa bởi những người trẻ có vẻ ngoài tử tế.
Sáng hôm sau, tôi nhìn Quốc, mắt đỏ hoe:
– “Cô sẽ giúp con. Nhưng mình phải làm giấy tờ cho rõ ràng, có chữ ký, thời hạn hoàn trả. Không phải vì cô không tin con… mà vì cô muốn cả hai bên đều minh bạch. Con thấy sao?”
Quốc im lặng một lúc rồi gật đầu:
– “Dạ, con hiểu.”
Tôi vay thêm từ người quen, bán miếng đất nhỏ ở Long An để gom đủ số tiền. Tôi tin Quốc. Tôi muốn tin rằng tình yêu này là thật, rằng tôi không phải đang mù quáng.
Nhưng tôi không biết… mình sắp bước vào một vòng xoáy của sự thật, của hoài nghi và của những vết thương sâu khó lành. Đọc tiếp link dưới bình luận

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *